chữ chạy

THÀ THẮP LÊN MỘT NGỌN ĐÈN LE LÓI CÒN HƠN NGỒI NGUYỀN RỦA BÓNG TỐI

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

HÃY BAO DUNG NẾU BỐ MẸ GIÀ ĐI

Đọc trên báo mạng, thấy bài này cảm động quá, copy rồi đưa lên đây cho ai có thời gian thì đọc. Chợt nhớ câu hát:
"Mẹ già như chuối chín cây, Gió lay mẹ rụng con thành mồ côi"
Thương quá đi thôi, Ba mình tết đến là 90 rồi, Me thì 87... Không biết mình có đến được ngày đó không; dù sao cũng cứ sống và cứ Yêu Người

Hãy bao dung nếu bố mẹ già đi

Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... xin con hãy bao dung!

Con hãy nhớ những ngày giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.

Nếu như bố mẹ cứ lặp đi lặp lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ mà hãy lắng nghe!

Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu chuyện hằng đêm cho đến khi con đi vào giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.

Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.

Con hãy nhớ lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.

Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ có thời gian tìm hiểu.

Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều, từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.

Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố mẹ đôi chút thời gian suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, được gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!

Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ, vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.

Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.

Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.

Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.

Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn”.

Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.

Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.

Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con từ lúc con chào đời.

Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...

Hãy giúp bố mẹ những phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...

Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.

Thương con thật nhiều...

Bố mẹ...

PIERRE ANTOINE (Việt kiều Pháp)

Thứ Tư, 21 tháng 9, 2011

LỬA TRẠI CA




Đốt lên ngọn lửa hồng, sáng trong đêm mịt mùng,
Lửa trại đêm nay đoàn ta cùng vui múa hát
Lửa trại đêm nay dưới trời trăng sao chập chùng
Ngồi cùng anh em dâng lời ca cho lửa hồng.......
A... á... a... Gió mang tình đi xa
A... á... a... Bao nhiêu ngày tháng qua
Mà sao tình Lam vẫn luôn chan hòa
A... á... a... Lửa bập bùng đêm nay reo bao lời thiết tha
Ta kết đoàn anh em khơi sáng trong tim ngọn lửa hồng
A... á... a... Lửa trại bốc cao sáng một trời đêm
Ta nắm tay kết đoàn anh em cho lửa thiêng rực cháy
Ta kết đoàn anh em cho lửa thiêng cháy mãi trong tim...
Để nhớ những ngọn lửa đã được đốt lên với yêu thương và hy vọng.

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011

TRIẾT LÝ SỐNG

Một giáo sư triết học đưa cho một nhóm sinh viên xem một cái lọ thủy tinh rỗng rồi sau đó bỏ vào trong lọ những quả banh golf lên đến miệng lọ.
Ông hỏi: Cái lọ này đã đầy chưa?. Dĩ nhiên các sinh viên trả lời đã đầy.
Thế rồi ông lại lấy những viên bi và bỏ tiếp vào trong lọ, các viên bi nhanh chóng lấp vào khoảng trống giữa các quả banh golf.
Ông lại hỏi: Cái lọ này đã đầy chưa?. Các sinh viên lại tiếp tục trả lời là đã đầy.
Nhưng ông lại lấy ra một gói cát và lại đổ vào trong lọ, cát chảy qua những chỗ trống và lấp đầy khoảng trống còn lại trong lọ.
Ông lại hỏi: Cái lọ này đã đầy chưa?. Dĩ nhiên câu trả lời có vẽ chắc chắn hơn: Thưa cái lọ đã đầy thật rồi.
Ông giáo sư lại lấy ra 2 tách cà phê và rót vào trong lọ, và cà phê đã hòa lẫn trong cát.
Các sinh viên đều cười.
Bài học này cho chúng ta hiểu rằng cuộc sống cần phải được sắp đặt cho hợp lý theo những ưu tiên nhất định; tức là hãy tập trung năng lực và thời gian cho những điều quan trọng nhất sau đó mới đến những thứ ít quan trọng hơn và chỉ có thế ta mới có thể làm được nhiều việc trong cuộc sống; còn nếu không ta sẽ chỉ làm những điều lụn vụn vô nghĩa. Nó cũng giống như nếu ta đổ cát vào lọ trước thì sẽ chẳng thể bỏ được thứ gì vào lọ nữa.
Thế nhưng ly cà phê đổ vào lọ sau cùng mang ý nghĩa gì nhỉ?
Câu trả lời là dù ta đã có một cuộc đời hoàn toàn đầy đủ, hay có bận rộn cách nào đi nữa thì vẫn còn một chỗ cho những ly cà phê cùng bạn bè.