chữ chạy

THÀ THẮP LÊN MỘT NGỌN ĐÈN LE LÓI CÒN HƠN NGỒI NGUYỀN RỦA BÓNG TỐI

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011

TRIẾT LÝ SỐNG

Một giáo sư triết học đưa cho một nhóm sinh viên xem một cái lọ thủy tinh rỗng rồi sau đó bỏ vào trong lọ những quả banh golf lên đến miệng lọ.
Ông hỏi: Cái lọ này đã đầy chưa?. Dĩ nhiên các sinh viên trả lời đã đầy.
Thế rồi ông lại lấy những viên bi và bỏ tiếp vào trong lọ, các viên bi nhanh chóng lấp vào khoảng trống giữa các quả banh golf.
Ông lại hỏi: Cái lọ này đã đầy chưa?. Các sinh viên lại tiếp tục trả lời là đã đầy.
Nhưng ông lại lấy ra một gói cát và lại đổ vào trong lọ, cát chảy qua những chỗ trống và lấp đầy khoảng trống còn lại trong lọ.
Ông lại hỏi: Cái lọ này đã đầy chưa?. Dĩ nhiên câu trả lời có vẽ chắc chắn hơn: Thưa cái lọ đã đầy thật rồi.
Ông giáo sư lại lấy ra 2 tách cà phê và rót vào trong lọ, và cà phê đã hòa lẫn trong cát.
Các sinh viên đều cười.
Bài học này cho chúng ta hiểu rằng cuộc sống cần phải được sắp đặt cho hợp lý theo những ưu tiên nhất định; tức là hãy tập trung năng lực và thời gian cho những điều quan trọng nhất sau đó mới đến những thứ ít quan trọng hơn và chỉ có thế ta mới có thể làm được nhiều việc trong cuộc sống; còn nếu không ta sẽ chỉ làm những điều lụn vụn vô nghĩa. Nó cũng giống như nếu ta đổ cát vào lọ trước thì sẽ chẳng thể bỏ được thứ gì vào lọ nữa.
Thế nhưng ly cà phê đổ vào lọ sau cùng mang ý nghĩa gì nhỉ?
Câu trả lời là dù ta đã có một cuộc đời hoàn toàn đầy đủ, hay có bận rộn cách nào đi nữa thì vẫn còn một chỗ cho những ly cà phê cùng bạn bè.

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2011

Đọc lại bài thơ này của Nguyễn Việt Chiến để mà thương nhớ, để mà giữ gìn

Tổ quốc nhìn từ biển

Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển

Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa

Ngàn năm trước con theo cha xuống biển

Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa

Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc

Các con nằm thao thức phía Trường Sơn

Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả

Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn

Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển

Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng

Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa

Trong hồn người có ngọn sóng nào không

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo

Lạc Long cha nay chưa thấy trở về

Lời cha dặn phải giữ từng thước đất

Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi

Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể

Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù

Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ

Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích

Những đau thương trận mạc đã qua rồi

Bao dáng núi còn mang hình goá phụ

Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm hoạ

Đã muời lần giặc đến tự biển Đông

Những ngọn sóng hoá Bạch Đằng cảm tử

Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng

Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo

Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn

Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy

Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân

Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả

Những chàng trai ra đảo đã quên mình

Một sắc chỉ về Hoàng Sa thủa trước*

Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát

Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời

Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất

Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi

Nguyễn Việt Chiến

(Trại viết Hạ Long 4-2009)



Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Đọc những thông tin về vùng biển quê ta, biết lũ giặc Tàu lại gây hấn.
Giặc Tàu từ ngàn xưa cho đến ngàn sau luôn là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam. Chúng luôn âm mưu thôn tính nước ta và hôm nay chúng tưởng chúng đã có thể xưng hùng xưng bá hay sao?
Ngày xưa, tổ tiên chúng cũng đã từng bị ta đánh cho "phiến giáp bất hoàn", cho "sử tri nam quốc anh hùng chi hữu chủ".
Tiếc là chẳng còn trai trẻ để sẳn sàng cầm súng lên đường, lại nhớ hào khí người xưa sang sảng tiếng thơ trên bờ sông Như Nguyệt...