chữ chạy

THÀ THẮP LÊN MỘT NGỌN ĐÈN LE LÓI CÒN HƠN NGỒI NGUYỀN RỦA BÓNG TỐI

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2011

Đọc lại bài thơ này của Nguyễn Việt Chiến để mà thương nhớ, để mà giữ gìn

Tổ quốc nhìn từ biển

Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển

Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa

Ngàn năm trước con theo cha xuống biển

Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa

Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc

Các con nằm thao thức phía Trường Sơn

Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả

Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn

Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển

Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng

Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa

Trong hồn người có ngọn sóng nào không

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo

Lạc Long cha nay chưa thấy trở về

Lời cha dặn phải giữ từng thước đất

Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi

Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể

Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù

Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ

Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích

Những đau thương trận mạc đã qua rồi

Bao dáng núi còn mang hình goá phụ

Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm hoạ

Đã muời lần giặc đến tự biển Đông

Những ngọn sóng hoá Bạch Đằng cảm tử

Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng

Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo

Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn

Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy

Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân

Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả

Những chàng trai ra đảo đã quên mình

Một sắc chỉ về Hoàng Sa thủa trước*

Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát

Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời

Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất

Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi

Nguyễn Việt Chiến

(Trại viết Hạ Long 4-2009)



Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Đọc những thông tin về vùng biển quê ta, biết lũ giặc Tàu lại gây hấn.
Giặc Tàu từ ngàn xưa cho đến ngàn sau luôn là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam. Chúng luôn âm mưu thôn tính nước ta và hôm nay chúng tưởng chúng đã có thể xưng hùng xưng bá hay sao?
Ngày xưa, tổ tiên chúng cũng đã từng bị ta đánh cho "phiến giáp bất hoàn", cho "sử tri nam quốc anh hùng chi hữu chủ".
Tiếc là chẳng còn trai trẻ để sẳn sàng cầm súng lên đường, lại nhớ hào khí người xưa sang sảng tiếng thơ trên bờ sông Như Nguyệt...




Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

Bài học về sự hy sinh

Lời giới thiệu:
Chúng ta đã biết trận động đất và cơn sóng thần ngày 11/3/2011 đã gần như san phẳng vùng đông bắc nước Nhật. Rất rất nhiều người chết, rất rất nhiều người mất gia đình và người thân thuộc và hầu như những người sống sót đều phải nhờ cứu tế xã hội. Trong khó khăn sau thảm họa, thế giới tận mắt chứng kiến tinh thần Nhật Bản qua sự chấp nhận ở lại làm việc trong nhà máy điện nguyên tử đã bị hư hại và đầy phóng xạ của 180 công nhân điện lực; của những hàng dài người xếp hàng chờ đến phiên mình được lên tàu hỏa hay những hàng dài người đợi chờ trong giá rét để đợi đến phiên được lãnh khẩu phần ăn ít ỏi. Thế nhưng câu chuyện dưới đây của Hà Minh Thành, một người Việt đang làm cảnh sát ở Nhật Bản được đăng trên báo Lao Động số ra ngày 18.3.2011 sẽ khiến ta sửng sốt bởi nhân vật chính trong câu chuyện chỉ là một cậu bé chỉ đang độ tuổi Oanh Vũ mà thôi.
Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu đến các anh chị huynh trưởng như một bài học trên con đường giáo dục của GĐPT chúng ta.

Mấy ngày nay tôi chứng kiến nhiều câu chuyện cảm động về tình người trong hoạn nạn, nhưng có một chuyện khiến tôi cảm động nhất, làm cho mootj người lớn như tôi - từng có bằng tiến sĩ công học ở Đại học Đông Bắc (Tohoku Dai) - cũng phải suy nghĩ về bài học làm người.
Hôm kia tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp Hội Tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho người bị nạn. Trong hàng người rồng rắn xếp hàng, tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc áo thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến phiên của nó thì chẳng còn thức ăn, nên mới lại hỏi thăm.
Cậu bé kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục, thì động đất và sóng thần dến. Cha của cậu làm việc gần đó, đã chạy đến trường. Từ ban công lầu 3 của trường, cậu bé nhìn thấy chiếc xe và cha em bị nước cuốn trôi, 100% khả năng là chết rồi. Hỏi mẹ đâu, cậu bé nói nhà em nằm ngay bờ biển, mẹ và em chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân nhân.
Nhìn thấy nó lạnh run lập cập, tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho nó và nói: “Đợi tới phiên con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói”. Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi nghĩ bình thường tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng. Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô cùng, mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại bỏ vào đó. Nó trả lời: ”Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ”.
Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ mới 9 tuổi, mới học lớp 3 đã có thể dạy một người có ăn có học, từng có bằng tiến sĩ như tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.
Tôi nghĩ, một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này giờ đây đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.
Bây giờ tôi mới thấm thía câu nói của vị thiền sư phụ của tôi ở Tokyo trước khi lâm chung dạy lại cho tôi, đó là “Nhân sinh nhất mộng, bất luận kiến tâm, tâm vô sở cầu thị Phật”. Cái sự hy sinh vì người một cách vô ngã của đứa trẻ 9 tuổi khiến tôi ngộ ra được những điều cả cuộc đời bon chen của mình tôi chưa nhận thấy được. Tôi nhường khẩu phần ăn tối của tôi cho thằng bé để nhận của nó một lời cảm ơn, còn nó cho đi cả buổi ăn tối của nó một cách vô tư không so đo, dù nó đói còn thê thảm hơn tôi nhiều và chắc còn phải đói nhiều trong cả cuộc đời vì không gia đình nữa.
Hiện tại tôi đang được tăng phái công tác hỗ trợ cho cảnh sát tỉnh Fukushima, chỗ tôi đang làm cách nhà máy điện hạt nhân Fukushima khoảng 25km. Ký giả của Hoàn Cầu Thời báo Trung quốc Vương Hy Văn hôm qua theo tôi một ngày để lấy tin, khi đi ngang qua một ngôi nhà bị sập mà tiền giấy có lẽ từ ngôi nhà đó trôi ướt nằm tứ tán cả bãi đất, chắc cũng vài chục triệu yen, nhưng không ai đưa tay nhặt. Phóng viên này đã phải thốt lên: “50 năm nữa, kinh tế Trung quốc chắc chắn sẽ đứng đầu thế giới, nhưng 50 năm nữa người Trung quốc cũng chưa thể có trình độ dân trí và ý thức đạo đức công dân cao như người Nhật hiện tại”.
xếp hàng chờ xe buýt
xếp hàng chờ mua thực phẩm
hình ảnh sau cơn sóng thần