chữ chạy

THÀ THẮP LÊN MỘT NGỌN ĐÈN LE LÓI CÒN HƠN NGỒI NGUYỀN RỦA BÓNG TỐI

Thứ Năm, 23 tháng 12, 2010

Về hành trình Nhất bộ Nhất bái

Thật diệu kỳ khi tận mắt nhìn thấy hình ảnh một vị tăng cứ mỗi bước đi lại hành lễ một lạy, ta đã muốn khóc và thấy thật nhỏ bé tầm thường với bao điều bon chen giữa chợ đời này.... một bài thơ viết vội, xin được tặng thầy, cầu mong cho con đường phía trước của thầy được an lành.

THẦY ĐI

Kính dâng thầy Tâm Mẫn với hành trình nhất bộ nhất bái

Thầy đi lạy đất lạy người
Lạy tam thế Phật, lạy đời vô mình
Lạy cho thế giới hòa bình
Khói bom đạn sẽ hóa thành khói hương
Lạy cho nhân loại mười phương
Yêu thương lại nối yêu thương tràn trề
Thầy đi, thầy lạy, thầy về
Giữa trần gian vẫn bốn bề bụi bay
Cúi đầu thầy lạy hôm nay
Cho cây cho cỏ được say nắng vàng
Cho con dế nhỏ ven đường
Nỉ non cũng hiểu vô thường mong manh
Thầy đi thầy lạy an lành
Mênh mông mây trắng bồng bềnh đường xưa
Thầy đi lạy giữa gió mưa
Lạy trong nắng hạ ngày trưa dãi dầu
Chấp tay con đứng cúi đầu
Thương thân đá cuội bên cầu ngẫn ngơ./.

Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010

thương về miền Trung






Lâu nay nói đến miền Trung là nói đến vùng đất cày lên sỏi đá, nơi khó khăn bao nhiêu đời vì địa lý khắc nghiệt.
Hôm nay miền Trung lại oằn mình gánh lụt, Hà Tỉnh, Nghệ An, Quảng Bình, Thanh Hóa .... những người dân đã nghèo sao trời lại còn giáng họa tai ương, may mà cơn siêu bão đã không vào.

Đọc một vài bài trên mạng, nhân quả, nghiệp chướng... kẻ phá rừng thì đang yên ấm trong những tòa nhà sang trọng đâu đó chốn phố phường còn người dân thì chới với đợi chờ cứu trợ.
Cuộc sống thật nhọc nhằn, cuộc sống thật khó khăn; mong một ngày thong dong thật khó.

Thương lắm quê hương ơi.

Và thương lắm ....................người ơi!


Thứ Sáu, 26 tháng 3, 2010

Nghệ thuật sống

Dù chẳng liên quan gì đến GĐPT cả nhưng cách sống như trong bài này có khi cần phải suy nghĩ xem thử ta đã sống đẹp như vậy chưa. Bài từ một email của bạn cũ.

Triết Lý Về Chiếc Xe Đổ Rác

“Một hôm, tôi nhảy lên được một xe tắc xi để vội vã đến sân bay. Xe chúng tôi đang chạy trên băng phải, thì có một chiếc xe đen thui bỗng từ bãi đậu chồm ra ngay trước mũi xe.
Bác tài xế tắc xi cuả tôi bèn đạp thắng, xe lết đi, và chỉ thoát đụng phải chiếc xe kia trong gang tấc! Người lái chiếc xe kia gân cổ lên nhìn chúng tôi lơ láo rồi cất tiếng chửi bới. Bác tài xế cuả tôi chỉ mỉm cười và còn vẫy tay chào gã kia. Tôi muốn nói bác ta quả thực là người hiền khô, dễ thương quá đi.

Thấy thế, tôi bèn hỏi tại sao bác ta lại xử sự như vậy. Thằng cha kia suýt nưã đã làm tan nát chiếc xe cuả bác ta và đưa cả hai đưá chúng ta vào nhà thương! Và đây là lúc bác tài xế đã dạy cho tôi một bài học mà tôi gọi là “Luật Cư Xử Với Chiếc Xe Đổ Rác”.


Bác tài giải thích rằng trên đời này không thiếu gì những người chẳng khác gì những … xe đổ rác! Họ chạy lông nhông ngoài đường, thân mình đầy rác rưởi, tâm hồn tràn ngập thất vọng, tức giận và bất mãn với đời! Rác rưởi càng chồng chất, thì họ lại càng muốn tìm được nơi nào trút bỏ, và đôi khi họ nhằm ngay chính bạn để trút đống rác đó ! Vậy thì tại sao bạn lại phải chuốc lấy rác này nhỉ? Tại sao không chỉ mỉm cười, vẫy tay chào họ, chúc họ khỏi bệnh, rồi tiếp tục con đường mình đi! Nhớ đừng lấy cọng rác nào cuả họ để rẩy lên những người khác nơi mình làm việc, trong gia đình mình, hay cho những người mình gặp trên đường phố!

Điểm then chốt cần nhớ là những con người thành công đều là những kẻ không để cho rác rưởi xen vào chiếm đoạt một ngày cuả đời mình!

Cuộc sống vốn ngắn ngủi, thì cớ sao một giấc ngủ dậy lại phải vấn vương vì một hối tiếc nào đó, nhỉ? Do đó …

Hãy yêu thương những kẻ đã đối xử đẹp với ta!

Hãy cầu trời tha thứ cho những kẻ … xử tệ với ta!

Cuộc sống này chẳng qua chỉ có 10% là do bạn gây ra. Và còn lại 90% là tuỳ xem bạn đối phó với nó như thế nào!”