chữ chạy

THÀ THẮP LÊN MỘT NGỌN ĐÈN LE LÓI CÒN HƠN NGỒI NGUYỀN RỦA BÓNG TỐI

Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010

thương về miền Trung






Lâu nay nói đến miền Trung là nói đến vùng đất cày lên sỏi đá, nơi khó khăn bao nhiêu đời vì địa lý khắc nghiệt.
Hôm nay miền Trung lại oằn mình gánh lụt, Hà Tỉnh, Nghệ An, Quảng Bình, Thanh Hóa .... những người dân đã nghèo sao trời lại còn giáng họa tai ương, may mà cơn siêu bão đã không vào.

Đọc một vài bài trên mạng, nhân quả, nghiệp chướng... kẻ phá rừng thì đang yên ấm trong những tòa nhà sang trọng đâu đó chốn phố phường còn người dân thì chới với đợi chờ cứu trợ.
Cuộc sống thật nhọc nhằn, cuộc sống thật khó khăn; mong một ngày thong dong thật khó.

Thương lắm quê hương ơi.

Và thương lắm ....................người ơi!


Thứ Sáu, 26 tháng 3, 2010

Nghệ thuật sống

Dù chẳng liên quan gì đến GĐPT cả nhưng cách sống như trong bài này có khi cần phải suy nghĩ xem thử ta đã sống đẹp như vậy chưa. Bài từ một email của bạn cũ.

Triết Lý Về Chiếc Xe Đổ Rác

“Một hôm, tôi nhảy lên được một xe tắc xi để vội vã đến sân bay. Xe chúng tôi đang chạy trên băng phải, thì có một chiếc xe đen thui bỗng từ bãi đậu chồm ra ngay trước mũi xe.
Bác tài xế tắc xi cuả tôi bèn đạp thắng, xe lết đi, và chỉ thoát đụng phải chiếc xe kia trong gang tấc! Người lái chiếc xe kia gân cổ lên nhìn chúng tôi lơ láo rồi cất tiếng chửi bới. Bác tài xế cuả tôi chỉ mỉm cười và còn vẫy tay chào gã kia. Tôi muốn nói bác ta quả thực là người hiền khô, dễ thương quá đi.

Thấy thế, tôi bèn hỏi tại sao bác ta lại xử sự như vậy. Thằng cha kia suýt nưã đã làm tan nát chiếc xe cuả bác ta và đưa cả hai đưá chúng ta vào nhà thương! Và đây là lúc bác tài xế đã dạy cho tôi một bài học mà tôi gọi là “Luật Cư Xử Với Chiếc Xe Đổ Rác”.


Bác tài giải thích rằng trên đời này không thiếu gì những người chẳng khác gì những … xe đổ rác! Họ chạy lông nhông ngoài đường, thân mình đầy rác rưởi, tâm hồn tràn ngập thất vọng, tức giận và bất mãn với đời! Rác rưởi càng chồng chất, thì họ lại càng muốn tìm được nơi nào trút bỏ, và đôi khi họ nhằm ngay chính bạn để trút đống rác đó ! Vậy thì tại sao bạn lại phải chuốc lấy rác này nhỉ? Tại sao không chỉ mỉm cười, vẫy tay chào họ, chúc họ khỏi bệnh, rồi tiếp tục con đường mình đi! Nhớ đừng lấy cọng rác nào cuả họ để rẩy lên những người khác nơi mình làm việc, trong gia đình mình, hay cho những người mình gặp trên đường phố!

Điểm then chốt cần nhớ là những con người thành công đều là những kẻ không để cho rác rưởi xen vào chiếm đoạt một ngày cuả đời mình!

Cuộc sống vốn ngắn ngủi, thì cớ sao một giấc ngủ dậy lại phải vấn vương vì một hối tiếc nào đó, nhỉ? Do đó …

Hãy yêu thương những kẻ đã đối xử đẹp với ta!

Hãy cầu trời tha thứ cho những kẻ … xử tệ với ta!

Cuộc sống này chẳng qua chỉ có 10% là do bạn gây ra. Và còn lại 90% là tuỳ xem bạn đối phó với nó như thế nào!”


Thứ Ba, 16 tháng 3, 2010

Thông điệp của yêu thương


Có câu chuyện như thế này của Béatrice Wanaverbecq:

Câu chuyện bắt đầu kể lại rằng có một bà mẹ kia đã trách đứa con gái 5 tuổi vì cô bé đã lãng phí khi sử dụng một cuộn giấy gói quà đắt tiền mầu vàng đồng trong lúc thu nhập tài chánh của gia đình đang bấp bênh; bà mẹ còn trở nên cáu gắt hơn khi bà khám phá ra cô con gái đã dùng cuộn giấy gói quà để gói một hộp quà mà bà đã đặt dưới gốc cây thông Noel.
Dù sao đi nữa thì cô bé, sáng ngày Noel, cũng trao món quà mà cô đã kỹ lưỡng bọc giấy mầu vàng đồng và thưa với mẹ:
“Mẹ ơi, đây là món quà con tặng Mẹ!”
Bà mẹ lộ vẻ lúng túng vì cái phản ứng quá đáng đối với con ngày hôm trước, bà mở hộp quà ra và phát hiện vẫn cái hộp trống không.
Bà nghiêm nét mặt bảo: “Này cô bé, con có biết không, khi chúng ta tặng quà cho ai thì bên trong hộp phải có một thứ gì chứ?”
Cô bé rươm rướm nước mắt thưa lại với mẹ:
“Mẹ ơi, không phải hộp trống không đâu, con đã bỏ đầy bao nhiêu là nụ hôn trước khi đậy nắp và bọc giấy.”
Bà mẹ sững sờ, quỳ sụp xuống ôm con gái vào lòng và xin lỗi với con vì những lời lẽ cứng rắn và sự nóng giận mà bà đã biểu lộ.
Chẳng bao lâu sau, một tai nạn khủng khiếp đã cướp mất con gái bà và người ta kể lại rằng bà mẹ vẫn giữ cái hộp bọc giấy vàng trên mặt tủ nhỏ nơi đầu giường của bà trong suốt cuộc đời.
Mỗi khi bà phải đối phó với một nan đề hoặc lúc thất vọng chán chường, bà mở nắp hộp ra và nhận lấy một nụ hôn tưởng tượng, hồi tưởng đến tình thương đứa con đã đặt vào đó.
Thực tế của cuộc đời là mỗi người trong chúng ta từng nhận một món quà như thế, cũng bọc trong hộp bao giấy vàng. Hộp quà này đầy những nụ hôn và một tình yêu vô điều kiện từ gia đình, từ bạn hữu.
Không có vật sở hữu nào quý giá hơn tình yêu.
Cha mẹ và bằng hữu như những thiên thần nâng đỡ chúng ta khi đôi cánh của chúng ta gặp khó khăn, không nhớ được làm thế nào để bay...