chữ chạy

THÀ THẮP LÊN MỘT NGỌN ĐÈN LE LÓI CÒN HƠN NGỒI NGUYỀN RỦA BÓNG TỐI

Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2010

Kỹ thuật cải đạo tín đồ Phật giáo

Đọc trên mạng thấy hay nên đưa lên đây cho anh chị em tham khảo
Kỹ thuật cải đạo tín đồ Phật giáo: “Liên tôn”? Minh Thạnh

Vào dịp Tết vừa qua, chương trình BBC tiếng Việt có đăng một tin không vui “Little Saigon khó xử với người đồng tính” (Bản cập nhật ngày 12/2/2010).
Theo tin này, thì việc diễn hành của những người đồng tính luyến ái người Việt sinh sống tại Mỹ đã bị một số tổ chức phản đối, trong đó có “Hội đồng Liên tôn Việt Nam” ở Hoa Kỳ.
Liên tôn Việt Nam tất yếu là phải có Phật giáo, và trong thực tế đã là như thế. Nhưng điều cần lưu ý là ở đây Phật giáo lại có quan điểm như Thiên Chúa giáo, chống lại người đồng tính, một quan điểm trung cổ, phi nhân bản, tàn nhẫn và đi ngược với thời đại.
Bản tin cho chúng ta biết chủ tịch “Hội đồng liên tôn” là một mục sư Tin Lành [Mục sư Trần Thanh Vân và thành viên Phật giáo là Hòa thượng Thích Minh Nguyện – GĐOL]. Trong một kỹ thuật cải đạo tinh vi, ông ta đã nói như sau: “Không kỳ thị, chúng tôi muốn giúp đỡ họ, nhưng vì đây là truyền thống văn hóa , do đó, chúng tôi cần phải duy trì”.
Truyền thống của ai?
Văn hóa của ai?
Đạo Phật, với sự bao dung của mình, đâu có cái truyền thống hay văn hóa tàn nhẫn như vậy.
Vậy là đạo Phật có văn hóa truyền thống như Thiên Chúa giáo hay sao? Từ bao giờ vậy? Hay là chỉ từ khi có khái niệm “liên tôn”, xúc tiến Cơ đốc hóa truyền thống và văn hóa Phật giáo, khiến cho đạo Phật trở nên căng thẳng, gay cấn, nhỏ nhen, hiểm hận và khó chịu như ai đó vậy?
“Liên tôn”, là để người ta phát ngôn thay cho Phật giáo, nói những điều xa lạ với Phật giáo.
“Liên tôn” là một hình thức cải đạo người theo đạo Phật một cách tế nhị. Người thì vẫn theo đạo Phật, nhưng lại bị dán lên đó những nhãn mác xa lạ.
“Liên tôn”, nên có tăng sĩ Phật giáo Việt Nam lên tiếng ủng hộ việc tôn giáo khác đòi đất mà tôn giáo đó có được do phá chùa, đập tượng.
“Liên tôn”, nên có những tăng sĩ Phật giáo, mà khi phát biểu trên đài nọ, đài kia, nếu không nghe giới thiệu trước, thì nghe cứ y như lời của cha cố ở giáo xứ toàn tòng nào đó!
Đọc, nghe những lời “liên tôn” như vậy, chúng tôi ngỡ ngàng, đến lúc nào đó, nhà sư Phật giáo tổ chức lễ Noel trong chùa cũng nên?
Và sự thật đã diễn ra như vậy. Một nhà sư Phật giáo, khi trả lời phỏng vấn của một đài nói tiếng Việt ở nước ngoài, được lưu trữ trên mạng internet, đã xác nhận và thuật lại cái điều khó tin nhưng có thực đó. Nhà sư còn gửi lời chúc Giáng sinh. Không cải đạo, nhưng Chúa đã vào chùa!
Nếu “liên tôn” đúng nghĩa, cho lịch sự, thì người ta cũng phải có Phật đản trong nhà thờ chứ. Điều này không thể xảy ra.
Đưa Chúa vào chùa, người ta đã đưa Phật tử tới gần với cải đạo lắm. Đẩy nhẹ thêm một cái là, như lời một bài hát đã bị sửa đổi để chế giễu:
“Lạy Chúa con là người ngoại đạo
Nhưng tin có Chúa ngự…trong chùa”
Phần người đứng ra phỏng vấn, thì “A Di Đà Phật” song song với lạy Chúa. Đó là khi họ phỏng vấn sư liên tôn, còn khi phỏng vấn cha liên tôn thì họ chỉ “ơn chúa”. Người phỏng vấn cũng là một người đi mưu toan cải đạo người khác, kêu “A Di Đà Phật” để làm cho lẫn lộn, dễ bề hành sự với người theo đạo Phật đó thôi. Còn cái chính là họ vẫn “ơn chúa” nên… có thầy (nhà sư “liên tôn”).
Rồi có khi, dưới lá cờ “liên tôn”, họ hạ thấp giá trị của những tăng sĩ Phật giáo, và cũng rất tinh vi.
Hội thảo “liên tôn”, người ta mời những đại diện các tôn giáo khác là những tu sĩ được đào tạo kỹ càng, ở các học viện nước ngoài, ăn nói lưu loát, hùng biện, trí thức. Còn mời những “đại diện” Phật giáo là những người ăn nói có phần vấp váp, chân chất, mang phong cách bình dân, tất nhiên do học vấn hạn chế hơn.
Người ta cố ý để cho người nghe so sánh, đối chiếu các đại diện “liên tôn”, dù rằng đại diện cho Phật giáo là không tương xứng chỉ ở chỗ lợi khẩu, nhưng tư thế thấp hẳn đi rõ ràng. Nhưng người nghe ít nhiều gì cũng có sự so sánh, thậm chí là ở hai chương trình riêng, nhưng cố ý đặt cạnh nhau. Nó có tác dụng như thế nào đối với Phật giáo, thì chúng ta có thể nghĩ ra.
Cũng có trường hợp phát biểu liên tôn, nhưng Phật giáo, tôn giáo có số tín đồ đông hơn, chỉ được dành cho vài lời chiếu lệ để trang hoàng cho đủ lễ bộ. “Liên tôn” cứ như là Thiên Chúa là tôn giáo chính của người Việt vậy.
Cái bẫy cải đạo của “liên tôn” đã quá rõ ràng.
Minh Thạnh
Source: http://phattuvietnam.net/3/8952.html - 2/2010

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2009

Một câu chuyện để nghĩ suy

Một vị thiền sư đi đến một ngôi làng nọ và đang muốn đi theo một con đường mòn nhỏ để đến làng bên cạnh. Người trong làng ngăn cản “thưa sư phụ, trên con đường đó có một con rắn lớn rất hung dữ, nó luôn luôn tấn công người”. “Được, cứ để mặc ta” vị thiền sư trả lời và lên đường trong sự lo lắng trông theo của dân chúng. Một đỗi người ta thấy vị thiền sư dừng lại như đang nói chuyện cùng ai đó và đi thẳng bình yên.

Thời gian trôi qua, một ngày nọ vị thiền sư năm xưa trở lại và con đường nhỏ ngày nào bây giờ đã có người qua lại. Vị thiền sư lên đường và bắt gặp con rắn lớn đang nằm tiều tụy xác xơ. Thấy vị thiền sư, con rắn thều thào “Thầy ơi, con nghe lời thầy tu hạnh từ bi không làm hại ai mà rồi ai đi qua đây cũng đều đá đạp lên con đến nỗi giờ đây con tàn tạ thế này”.

-“Trời ơi”, vị thiền sư than, “Ta bảo con tu hạnh từ bi đừng cắn hại người chớ có bảo con để cho người ta chà đạp lên đâu”.

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2009

có một thời như thế

CHỦ NHẬT ĐI HỌP
Chiều về nắng ngã qua vai,
Đạp xe đi họp hát bài trầm hương,
Vui xem thế sự vô thường,
Cùng em nói chuyện mười phương đạo vàng.

***
OANH VŨ NAM
Dây treo quần sọt áo lam,
Em đi với bạn họp đoàn cùng anh,
Vòng tròn em quay nhanh nhanh,
Em vui múa hát ngọt lành tuổi thơ.

***
OANH VŨ NỮ
Tóc mây thắt bím nơ hồng,
Tung tăng em đến với lòng hồn nhiên,
Sân chùa nắng đổ nghiêng nghiêng,
Nhìn em chợt thấy ưu phiền bay xa.

1979